Diogo Jota từng là một nhân tố then chốt trong đội hình của HLV Arne Slot. Tiền đạo người Bồ Đào Nha không chỉ là cầu thủ xuất sắc trên sân, mà còn là gương mặt được yêu mến cả trong lẫn ngoài Liverpool. Sự ra đi của anh, cùng người em trai André Silva sau tai nạn xe hơi hồi tháng Bảy, để lại khoảng trống lớn nơi CLB và trong lòng người hâm mộ - Keobongda24.
The Athletic đã trò chuyện với những người từng gắn bó và chịu ảnh hưởng từ Jota, từ quãng thời gian anh khoác áo Wolverhampton Wanderers cho đến khi tỏa sáng ở Liverpool, để khắc họa chân dung con người phía sau cầu thủ.
JAMES MILNER - ĐỒNG ĐỘI CŨ Ở LIVERPOOL
“Tối hôm trước, chúng tôi vẫn nhắn tin cho nhau. Không có gì to tát, chỉ là hỏi thăm tình hình. Cậu ấy chuẩn bị từ Bồ Đào Nha trở lại tập trung cho tiền mùa giải, sau khi vừa tổ chức đám cưới vài ngày trước đó.
Tôi thực sự yêu quý cậu ấy, vô cùng yêu quý. Chúng tôi chỉ gắn bó ở Liverpool trong ba mùa, và có thể nhiều người nghĩ chúng tôi chẳng có điểm gì chung, quốc tịch khác nhau, chênh lệch tuổi tác, nhưng cả hai lại hợp nhau ngay từ đầu. Có lẽ vì cả hai đều rất bướng bỉnh. Người ta hay bảo tôi cứng đầu, nhưng Jots thì chẳng kém gì.
Cậu ấy là một người tuyệt vời, một trong những đồng đội tôi yêu thích nhất trong sự nghiệp. Cậu ấy thuộc mẫu người có thể ngồi ở bất cứ góc nào trong phòng thay đồ, cạnh bất cứ ai, và ngay lập tức hòa nhập. Lúc nào cũng vui vẻ, luôn sẵn sàng trêu chọc mọi người.
Jots còn mê nhiều môn thể thao khác. Ai cũng biết cậu ấy thích esports, nhưng cậu ấy còn đặc biệt quan tâm đến bi-a và đua ngựa. Cậu ấy từng đến xem Giải Vô địch Bi-a Thế giới ở Sheffield. Rồi cùng vài anh em tới Cheltenham dự lễ hội đua ngựa, ăn mặc đủ đồ nghề: mũ phẳng, áo khoác… đúng chất. Đó chính là Jots, luôn sẵn sàng trải nghiệm.
À, cũng không phải cái gì cũng hứng thú. Tôi từng cố rủ cậu ấy xem cricket, nhưng Jots kiên quyết không chịu.
Về chuyên môn, tôi cực kỳ thích cậu ấy. Jots nằm trong số những cầu thủ mà tôi thích đá cặp cũng như thích theo dõi nhất. Ở Brighton, tôi thường ngồi cạnh Webbs (Adam Webster) trên xe buýt, và mỗi lần Liverpool thi đấu, tôi đều bảo: ‘Thật sự, cậu không tưởng tượng được Jots giỏi thế nào đâu.’
Và Webbs sẽ đáp: ‘Tôi biết chứ Milly, bởi vì tuần trước anh vừa nói rồi… tuần trước nữa cũng nói… và cả tuần trước nữa nữa.’
Những gì đã xảy ra thật quá sức tàn khốc. Tôi thấy mình may mắn khi có thể dự tang lễ, cùng các anh em đến tiễn biệt và dành chút thời gian với vợ cùng gia đình cậu ấy, điều đó thực sự quan trọng. Nhìn gia đình chịu nỗi mất mát như vậy thật quá đau lòng, nhưng ít nhất chúng tôi có thể cho họ thấy rằng chúng tôi luôn ở bên.
Khi Carlos (Baleba) muốn đổi số áo ở Brighton mùa này, số 20 trở nên trống và tôi cảm thấy đó là sự lựa chọn đúng đắn để nhận lấy. Mỗi ngày, khi khoác lên mình bộ đồ tập với số áo đó, tôi sẽ luôn nhớ đến Jots.”
ĐỘI NGŨ EA SPORTS FC
“Diogo thực sự là một người tiên phong, khéo léo kết nối hai thế giới bóng đá và gaming.
Chỉ cần nhìn vào Instagram bio của anh, có chữ gamer rõ ràng, là đủ để thấy niềm đam mê ấy lớn thế nào. Anh thường xuyên nói đùa rằng mình hoàn toàn có thể trở thành một game thủ chuyên nghiệp ở FC (trước đây là FIFA). Và nếu có ai nghi ngờ về kỹ năng cầm tay cầm của anh, Diogo sẽ lập tức chứng minh. Không phải kiểu quá hiếu thắng, bởi đó không phải con người anh, nhưng đủ để mọi người hiểu anh “thực sự có số má”.
Chúng tôi sẽ không bao giờ quên lần chụp hình vào năm 2023. Buổi chụp kéo dài bốn tiếng, nhiều lần thay trang phục, nhiều phân cảnh khác nhau, máy quay chĩa vào anh liên tục. Thế nhưng anh không một lời than phiền, thậm chí còn ở lại lâu hơn để ký áo và đồ lưu niệm cho mọi người. Ai cũng muốn xin một tấm hình, kể cả anh tài xế taxi tình cờ nhận ra anh ngoài cổng. Diogo dừng lại, cười và chụp ảnh, như thể đó là điều tự nhiên nhất. Với anh, chưa bao giờ có khái niệm “phiền phức”.
Lần duy nhất anh muốn rút ngắn thời gian, là khi chúng tôi tặng sớm cho anh bản FC 24. Anh cười và bảo: “Nếu không cẩn thận, tôi sẽ dành nhiều thời gian chơi game này hơn là ra sân mất.”
Mối quan hệ giữa EA và Diogo luôn rất đặc biệt. Anh sẵn sàng chia sẻ số điện thoại để liên lạc trực tiếp, luôn chân thành và nồng nhiệt với tựa game, với thương hiệu, với cả cộng đồng. Ai có thể quên đi màn ăn mừng “video game celebration” năm 2022 hay động tác “tam giác logo” năm 2024? Đó chính là cách Diogo gửi gắm tình cảm cho chúng tôi.
Anh luôn khiêm nhường, tử tế, là một niềm vui thực sự khi được ở bên. Anh nhớ từng người trong đội, đối xử với tất cả bằng sự ấm áp hiếm có. Anh không chỉ là một cầu thủ. Không chỉ là một ngôi sao. Với chúng tôi, anh là một người bạn, một đồng nghiệp, thân thiết chẳng khác gì người ngồi cạnh trong văn phòng.
Thật khó để diễn đạt trọn vẹn anh đặc biệt đến nhường nào.”
JACK WALKER - QUẢN LÝ TRUYỀN THÔNG ĐỘI MỘT TẠI LIVERPOOL VÀ WOLVES GIAI ĐOẠN 2017-2024
“Khi Diogo mới đến Wolves, thật lòng mà nói, chẳng ai trong chúng tôi biết nhiều về cậu ấy. Nhưng rất nhanh sau đó, ai cũng nhận ra Diogo là mẫu cầu thủ hoàn hảo cho Championship: máu lửa, lì lợm, có chất chiến binh. Sau mỗi trận, chúng tôi thường phải ‘đấu trí’ một chút để thuyết phục cậu ấy tham gia công việc truyền thông. Diogo vẫn làm, nhưng luôn giữ trong mình sự gan góc cần thiết, thứ theo cậu lên cả Premier League.
Tôi chuyển đến Wolverhampton cuối năm 2019 cùng bạn gái, khi ấy là một nữ y tá cấp cứu. Không lâu sau thì dịch bùng phát, cô ấy phải trực ca 12 tiếng mỗi ngày, còn tôi kẹt lại Wolverhampton, không thể về quê ở Leek.
Tôi biết Diogo đá FIFA (giờ là FC) rất giỏi qua mấy buổi quay hình với EA. Nói chuyện với mấy cầu thủ khác, họ cũng khen: ‘Ồ, cậu ấy chơi hay lắm.’ Khi Premier League tổ chức ePremier League, cần một cầu thủ mỗi CLB tham gia, tôi lập tức nghĩ ngay tới Diogo. Cậu ấy đồng ý ngay, và từ đó chúng tôi chơi FIFA với nhau khá nhiều.
Trong giải, Diogo thường thử chiến thuật với tôi: khi thì đá 5 hậu vệ thay vì 4, khi thì đổi sơ đồ. Nếu không hiệu quả, lại làm lại, chỉnh sửa, rồi chơi tiếp. Cứ thế trước mỗi vòng đấu. Và cậu ấy đã đi một mạch tới chung kết, toàn bộ phát sóng trực tiếp trên Sky Sports trong thời gian cả nước chẳng có gì để xem!
Trận chung kết, Diogo gặp Trent (Alexander-Arnold) và thắng bằng bàn quyết định ở phút cuối hiệp phụ. Tôi nhớ như in lúc ấy đang ngồi trong căn hộ nhỏ, nhảy lên ăn mừng trên ghế sofa khi thấy Diogo nâng cúp ngay trên sóng truyền hình. Với tôi, đó là một trong những khoảnh khắc giúp vượt qua những ngày phong tỏa ngột ngạt.
Những lần chat qua tai nghe khi chơi game, đôi khi lại trở thành sợi dây kết nối duy nhất của tôi với cuộc sống bình thường. Lần đầu xa nhà, sống một mình, không vườn tược, không người thân, chính sự đồng hành ấy của Diogo đã giúp tôi rất nhiều. Một kỷ niệm tôi sẽ chẳng bao giờ quên.
Sau đó, Diogo rời Wolves tháng 9. Khi tôi có cơ hội phỏng vấn ở Liverpool, trong lúc đi qua căng-tin sân tập cùng sếp tương lai, tình cờ gặp Diogo. Cậu ấy bước tới, chào hỏi, rồi nói: ‘Anh ấy là một người tốt, sẽ là nhân sự hay đấy.’ Tôi không dám nói lời nói ấy giúp tôi có việc, nhưng chắc chắn đã mang lại sự ủng hộ đáng kể.
Khi bắt đầu ở Liverpool, giữa một tập thể toàn ngôi sao, Diogo là người duy nhất tôi thực sự quen biết. Chúng tôi vẫn có những ‘trận chiến nho nhỏ’ để thuyết phục cậu ấy làm phỏng vấn, nhưng ngoài sân cỏ, Diogo cực kỳ thân thiện và nhiệt tình.
Cuối mùa trước, chúng tôi có dịp trò chuyện về quãng thời gian ở Wolves, về những bàn thắng mà cậu ấy yêu thích ở Championship. Rõ ràng, Diogo luôn trân trọng giai đoạn ấy trong sự nghiệp. Nó nói lên tất cả về con người cậu.
Diogo mê bi-da và darts, và nói thật, cậu ấy là cầu thủ ‘Anh’ nhất trong số những cầu thủ… không phải người Anh. Cậu ấy hòa nhập với văn hóa bóng đá và cuộc sống ở đây một cách hoàn hảo.