Chelsea đã khởi đầu kỷ nguyên Xabi Alonso bằng chiến thắng 3-2 đầy cảm xúc trên sân Fulham. Họ ghi 3 bàn, chơi tấn công hấp dẫn, song cũng 2 lần để Fulham chọc thủng lưới và có những thời điểm đánh mất quyền kiểm soát trận đấu – Keobongda24.
Đó chính là hình ảnh phù hợp nhất về Chelsea hiện tại: Chưa hoàn hảo, còn nhiều vấn đề phải giải quyết, nhưng đã trở thành một đội bóng đáng xem hơn rất nhiều.
Xabi Alonso đã thay đổi Chelsea
Điều đáng chú ý nhất sau trận đấu không nằm ở việc Chelsea giành 3 điểm, mà ở cách họ chiến thắng.
Mùa trước, Chelsea thường bị chỉ trích vì lối chơi quá chú trọng kiểm soát bóng nhưng thiếu tốc độ và sự trực diện ở những thời điểm cần thiết. Alonso đang cố gắng đưa đội bóng đi theo hướng khác. Trước Fulham, Chelsea chơi với nhịp độ cao hơn, sẵn sàng đẩy bóng nhanh lên phía trước và tận dụng khoảng trống.
Đây là điểm khác biệt đáng kể so với Chelsea của Enzo Maresca. Alonso dường như muốn đội bóng của mình có thể tấn công ngay khi giành lại bóng, thay vì ưu tiên đưa trận đấu về trạng thái an toàn. Chính cách tiếp cận đó tạo ra một trận derby London cởi mở, với những pha chuyển trạng thái liên tục và rất nhiều khoảng trống ở hai đầu sân.
Tất nhiên, không nên vội kết luận rằng HLV người Tây Ban Nha đã biến Chelsea thành một cỗ máy hoàn chỉnh chỉ sau 90 phút. Chính trận đấu này cho thấy hệ thống mới vẫn còn khá “thô”. Khi Chelsea mất quyền kiểm soát ở giữa sân, khoảng cách giữa các tuyến có lúc bị kéo giãn. Nhưng đó cũng là điều khiến Chelsea của Alonso trở nên đáng chờ đợi. Người hâm mộ có cảm giác đội bóng này đang thực sự thay đổi, thay vì chỉ thay đổi trên băng ghế huấn luyện.
Palmer tìm lại vai trò thủ lĩnh
Tiền vệ người Anh không chỉ ghi bàn. Palmer có ảnh hưởng trực tiếp tới cả 3 bàn thắng của Chelsea, trở thành mắt xích nổi bật nhất trong bộ ba tấn công cùng Joao Pedro và Morgan Rogers. Điều quan trọng hơn là Palmer dường như đã tìm lại được hình ảnh của một cầu thủ có thể quyết định trận đấu.
Chelsea không thiếu tài năng. Họ sở hữu một đội hình trẻ, nhiều cầu thủ có kỹ thuật và tốc độ. Nhưng trong một tập thể như vậy, vẫn cần một người có khả năng nhận bóng khi trận đấu trở nên khó khăn, tạo ra khác biệt từ một khoảnh khắc nhỏ và chịu trách nhiệm về mặt sáng tạo. Palmer có thể là người đó.
Mùa trước, Chelsea từng phụ thuộc khá nhiều vào khả năng tạo đột biến của Palmer, nhưng sự ổn định và vai trò chiến thuật của anh không phải lúc nào cũng rõ ràng. Trước Fulham, cầu thủ này xuất hiện với một vị trí và trách nhiệm phù hợp hơn. Anh không bị bó buộc trong một khu vực cố định mà có thể di chuyển, kết nối với Pedro và Rogers, đồng thời khai thác khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng thủ đối phương.
Nếu Palmer tiếp tục duy trì ảnh hưởng như vậy, Chelsea sẽ sở hữu một cầu thủ có khả năng biến hệ thống tấn công giàu tốc độ của Alonso thành thứ bóng đá thực sự nguy hiểm. Pedro mang đến khả năng dứt điểm, Rogers cung cấp sức mạnh và khả năng di chuyển, còn Palmer là cầu nối giữa tất cả.
Hàng thủ vẫn đáng lo
Tuy nhiên, Chelsea sẽ không thể tiến xa nếu chỉ dựa vào hàng công. Chiến thắng 3-2 trước Fulham thực tế đã phơi bày gần như đầy đủ những vấn đề mà Alonso phải giải quyết trong thời gian tới.
Robert Sanchez tiếp tục là dấu hỏi lớn. Thủ môn người Tây Ban Nha mắc lỗi đáng kể ở bàn mở tỷ số của Josh King và một lần nữa khiến vấn đề vị trí thủ môn trở thành chủ đề được nhắc tới sau trận đấu.
Đáng lo hơn, vấn đề không chỉ nằm ở Sanchez. Levi Colwill có một tình huống phán đoán sai dẫn tới bàn thứ 2 của Fulham, trong khi Chelsea nhiều lần để đối thủ khai thác khoảng trống phía sau hàng phòng ngự. Khi Alonso muốn đội bóng chơi nhanh và chủ động hơn, rủi ro ấy gần như chắc chắn sẽ xuất hiện. Đội hình dâng cao đồng nghĩa với việc các trung vệ và tiền vệ phải xử lý tốt hơn những tình huống chuyển trạng thái.
Chelsea vì thế đang đứng trước một bài toán khó: Làm thế nào để giữ được sự hấp dẫn trong tấn công mà không biến mỗi trận đấu thành một cuộc đua ghi bàn?
Alonso có thể chấp nhận một mức độ hỗn loạn nhất định. Nhưng Chelsea không thể để đối thủ có quá nhiều cơ hội như trước Fulham nếu mục tiêu là cạnh tranh nhóm đầu.
Điểm tích cực là những vấn đề này có thể được cải thiện khi hệ thống mới vận hành lâu hơn. Một đội bóng thay đổi cách chơi cần thời gian để các cầu thủ hiểu vị trí, khoảng cách và thời điểm pressing.
Chelsea chưa phải đội bóng hoàn hảo. Họ vẫn có thể mắc sai lầm ở phía sau, vẫn có những khoảng thời gian mất kiểm soát và phụ thuộc khá nhiều vào những khoảnh khắc xuất thần của các cầu thủ tấn công. Nhưng có một điều đã thay đổi: Chelsea của Alonso đem lại cảm giác rằng mỗi trận đấu đều có thể xuất hiện điều gì đó đáng chờ đợi.

