Nhiều ý kiến cho rằng, nếu tiền vệ đeo áo số 7 Kakana Khamyok không sút hỏng penalty ở đầu hiệp 2 trận chung kết lượt về trên sân Mỹ Đình thì kịch bản có thể đã khác. Và nếu thủ thành kỳ cựu Chatchai Bootprom không lóng ngóng phản lưới nhà cũng ngay đầu hiệp 2, đội tuyển Thái Lan đã không chật vật đến vậy.. – Keobongda24.
Bình tâm mà luận, đội tuyển Thái Lan đã có một trận đấu tốt hơn đội tuyển Việt Nam, chơi trên cơ chúng ta trong phần lớn thời gian thi đấu chính thức tại Mỹ Đình. Và thực tế, cho đến phút 85, họ vẫn có quyền quyết định trận đấu, sau bàn thắng nâng tỷ số lên 2-1 của Wanchai Jarunongkran. Tuy nhiên, vận rủi đã đeo bám các cầu thủ Thái Lan, hay chính xác hơn là chúng ta quá may mắn.
Wanchai đã có một trận đấu đáng quên, khi cú vung chân phá bóng của anh ở phút bù giờ thứ 3 của hiệp 2 đã kéo sập mọi nỗ lực của các đồng đội trước đó. Bất kể tỷ số 2-1 nghiêng về Thái Lan chung cuộc, thì đội tuyển Việt Nam vẫn bảo vệ thành công chức vô địch, nhưng các cầu thủ Thái Lan hoàn toàn không mong đợi một kết cục như vậy. Họ chơi hay hơn nhưng lại thua.
Cả trận, Việt Nam chỉ tạo được 3 tình huống đáng chú ý, đó là các pha dứt điểm của Hai Long, Xuân Son và Hoàng Hên ở hiệp 2. Một trong số này đã dẫn đến bàn thắng phản lưới nhà của thủ thành Chatchai như đã nhắc ở trên.
Sự thật là Việt Nam đã thua thiệt về thế trận, nhưng bóng đá không tồn tại chữ “nếu”. Nếu Hai Long và Xuân Son thành công trong các pha dứt điểm thì sao? Há chẳng phải chức vô địch sẽ thuyết phục hơn? Chúng ta trở về sân nhà với lợi thế 2 bàn dẫn trước sau lượt đi, không có lý gì mà chơi công đối công hay ít nhất một thế trận mở theo đòi hỏi của đám đông. Có của thì phải giữ, bằng cách này hay cách khác.
Đội tuyển Thái Lan vẫn là đội tuyển Thái Lan, vẫn là cái gì đó rất khác. Họ chơi thứ bóng đá của họ và buộc đội tuyển Việt Nam chủ nhà phải co cụm, thậm chí mất phương hướng trong tổ chức phòng ngự. Ống kính truyền hình liên tục cận cảnh sắc diện của HLV Kim Sang Sik trong hơn 20 phút đầu trận và có cảm giác như HLV trưởng đội tuyển Việt Nam cũng “loạn đao pháp”. Tất nhiên, có hay thì mới có may và không ai may mãi được.
Khi HLV Kim Sang Sik bắt đầu những điều chỉnh về nhân sự sau 2/3 khoảng thời gian thi đấu chính thức (tỷ số lúc này đang là 1-1), với sự xuất hiện lần lượt của Hai Long, Quang Hải, Tài Lộc…, chúng ta bắt đầu tìm kiếm được cơ hội. Cú sút như búa bổ của Hai Long đưa bóng tìm trúng khung thành hay pha lắc đầu của Xuân Son làm bóng dội cầu môn là những tiêu biểu. Đỉnh điểm là pha chuyền bóng của Quang Hải khiến Wanchai sút bóng phản lưới nhà…
Lần thứ 2 ở ASEAN Cup 2026, các đường chuyền của Quang Hải buộc hậu vệ đối phương phá bóng phản lưới một cách không tưởng. Trước là bán kết lượt đi với đội tuyển Malaysia và giờ nạn nhân là Wanchai của đội tuyển Thái Lan.
Đội tuyển Việt Nam đã có điều mình cần, sau khi tạo được sức ép tương đối về phía cầu môn Thái Lan và buộc đối thủ mắc lỗi. Điều đó cho thấy, việc tổ chức pressing, phòng ngự chủ động từ xa là giải pháp tối ưu, thay vì co cụm trên 1/3 diện tích sân nhà như hiệp 1. Khoảng cách với cầu môn đối phương được thu ngắn lại, sau khi đoạt được bóng, tạo nên sự khác biệt.
Có câu hát rằng: “The winner takes it all”, tức người chiến thắng lấy đi tất cả, kẻ chiến bại đứng cạnh lẻ loi. Chúng ta có chiến thắng (chung cuộc) trước đội tuyển Thái Lan trong khuôn khổ các trận chung kết, song đó mới chỉ là một nửa sự thật. Đội tuyển Thái có lẽ cũng không mấy phiền muộn, bởi họ đã đứng đầu bóng đá khu vực Đông Nam Á được quá lâu rồi. Và nếu lịch sử giải đấu là 10 năm gần nhất, các chức vô địch vẫn chia đều giữa 2 nền bóng đá (3/3), còn xa hơn nữa thì ưu thế tuyệt đối là của đội tuyển Thái Lan.
Trong 10 năm qua, bóng đá Việt Nam các cấp độ ĐTQG đã tiến bộ vượt bậc, khi gần như thống trị phần lớn các hạng mục giải đấu cấp khu vực. Chúng ta thậm chí còn trội hơn bóng đá Thái Lan về biểu đồ thành tích tại Asian Cup, ASIAD và chiến dịch Vòng loại World Cup… Song, không có lẽ lại cứ mãi đem bóng đá Thái Lan ra so sánh?! Nền bóng đá phải thoát được tâm lý này, từ chính thế hệ cầu thủ này trở đi.
Sắp tới, không chỉ FIFA ASEAN Cup 2026, mà xa hơn là VCK Asian Cup Saudi Arabia 2027 và chiến dịch Vòng loại World Cup 2030 mới là sàn diễn mà chúng ta tìm kiếm những cơ hội, chứ không phải việc thắng/thua khi đấu với đội tuyển Thái Lan nữa. Việc bảo vệ thành công chức vô địch ASEAN Cup 2026 sẽ là động lực hoàn hảo để nền bóng đá bứt lên tầm cao hơn! Đó mới là tiền đề mà chúng ta theo đuổi!

